Câu Chuyện Về Blockchain Và Triết Lý Làm Game Của Tôi

Câu Chuyện Về Blockchain Và Triết Lý Làm Game Của Tôi

Thú thật, khi mọi người hỏi tôi về blockchain, điều tôi muốn tâm sự không phải là những thuật ngữ công nghệ khô khan, mà là câu chuyện làm sao để giữ trọn vẹn cảm xúc cho người chơi. Giữa cái thời mà GameFi hay NFT từng làm mưa làm gió, tôi chỉ thấy người ta đang phức tạp hóa những thứ vốn dĩ nên thật đơn giản: đó là niềm vui.

Mọi người cứ bàn tán sôi nổi về việc “trao quyền sở hữu”, còn tôi thì vẫn cứ trăn trở mãi về việc làm sao bảo vệ cái “cảm giác trải nghiệm” thuần túy nhất. Hôm nay, hãy vào ngay nguyenhadong.blog để tôi chia sẻ sâu hơn một chút về những suy nghĩ này nhé.

Vì Sao Tôi Vẫn E Dè Với NFT Và Tiền Điện Tử?

Vì Sao Tôi Vẫn E Dè Với NFT Và Tiền Điện Tử?
Vì Sao Tôi Vẫn E Dè Với NFT Và Tiền Điện Tử?

Có thể công nghệ thay đổi từng ngày, hết Nguyễn Hà Đông và blockchain rồi lại đến những đột phá khác như AI, nhưng với tôi, nguyên tắc cốt lõi để tạo ra một tựa game hay thì chưa bao giờ thay đổi. Tôi có những lý do rất riêng để giữ khoảng cách với làn sóng này, và đây là những điều tôi thực sự suy ngẫm:

  1. Sự phức tạp không đáng có: Bạn thấy đấy, blockchain và NFT vô tình dựng lên những rào cản. Nào là ví điện tử, sàn giao dịch, rồi phí gas… Tất cả những thứ đó làm đứt gãy mạch cảm xúc liền mạch của một trò chơi. Thay vì mang lại sự tự do, nó lại tạo ra những “chướng ngại vật” cho game thủ. Mà game thì đâu cần làm khó người chơi theo cách đó.
  2. Thế nào là quyền sở hữu thật sự? Với tôi, tài sản giá trị nhất trong game chính là ký ức. Là cảm xúc gắn liền với nhân vật, là sự vỡ òa khi đạt được thành tựu sau hàng chục lần thất bại. Việc “token hóa” một vật phẩm không làm trải nghiệm đó giá trị hơn. Nó chỉ biến một kỷ niệm đẹp thành một món hàng để mua bán. Đó không phải là thứ tôi hướng tới.
  3. Động lực chơi game bị méo mó: GameFi đã thay đổi mục đích của người chơi, từ “chơi để vui” thành “chơi để kiếm tiền”. Khi bạn chơi game mà trong đầu chỉ tính toán lỗ lãi, thì game không còn là game nữa. Nó biến thành một công việc (job) mất rồi.
  4. Bản chất đầu cơ: Thị trường tiền điện tử, nói thẳng ra, vẫn vận hành dựa trên sự đầu cơ rất lớn. Gắn một trò chơi vào đó chẳng khác nào biến game thủ thành những nhà đầu tư bất đắc dĩ. Tôi muốn bảo vệ những người chỉ đơn thuần tìm kiếm sự giải trí khỏi những rủi ro tài chính không đáng có đó.

Triết Lý Của Tôi: Sự Đơn Giản Đối Lập Với Gamefi

Triết Lý Của Tôi: Sự Đơn Giản Đối Lập Với Gamefi
Triết Lý Của Tôi: Sự Đơn Giản Đối Lập Với Gamefi

Tôi luôn theo đuổi sự triết lý game tối giản, cố gắng gạt bỏ mọi thứ thừa thãi để giữ lại cái lõi là “cảm giác trải nghiệm”. Tự hỏi xem, với tất cả sự phức tạp của mình, GameFi đang thêm vào hay đang lấy bớt đi niềm vui nguyên bản ấy?

Tôi là người làm game, không phải dân tài chính

Tôi xác định mình là một người làm game, một nghệ nhân kỹ thuật số thì đúng hơn. Công việc của tôi là tạo ra cảm xúc, tạo ra thử thách và niềm vui từ những điều nhỏ nhặt nhất. Thước đo thành công của tôi là cái “cảm giác” của bạn khi vượt qua một chướng ngại vật khó nhằn, là sự tập trung cao độ đến quên cả thời gian, chứ không phải là bạn kiếm được bao nhiêu tiền từ việc bán vật phẩm ảo.

Cảm giác là thứ không thể “Token hóa”

Bạn biết “cảm giác trải nghiệm” mà tôi nói đến là gì không?

Đó là sự cay cú, tức giận khi bạn thua ở một màn siêu khó. Là niềm vui sướng tột độ khi cuối cùng cũng qua màn. Những cảm xúc đó là thật, là của riêng bạn, vô giá và không thể đo đếm bằng tiền hay token.

Khi biến một thanh kiếm trong game thành NFT, người ta không mã hóa được cái “cảm giác” cầm thanh kiếm đó chiến đấu. Họ chỉ mã hóa được một công cụ thôi. Khi game thủ nhìn vào món đồ mà thứ đầu tiên nảy số trong đầu là “cái này bán được bao nhiêu USD”, thì phép màu của thế giới game đã tan biến rồi.

Đừng biến người chơi thành nhà đầu tư

Có một sự thật hơi phũ phàng mà chúng ta cần thừa nhận: GameFi thường không tạo ra game thủ thực thụ, nó tạo ra những người tham gia tài chính cấp thấp.

Một game thủ chân chính tìm kiếm niềm vui và sự khám phá. Còn một người chơi GameFi lại đi tìm ROI (tỷ suất lợi nhuận). Họ sẽ không chọn game hay nhất, họ chọn game kiếm tiền nhanh nhất. Đó là hai con đường hoàn toàn khác nhau.

Nhìn Lại Flappy Bird Và Sự Im Lặng Cần Thiết

Nhìn Lại Flappy Bird Và Sự Im Lặng Cần Thiết
Nhìn Lại Flappy Bird Và Sự Im Lặng Cần Thiết

Nhắc lại một chút về “chú chim” ngày xưa. Mọi người vẫn hay nói về Flappy Bird khi bàn về phong cách của tôi. Nó thành công đâu phải vì công nghệ gì ghê gớm hay đồ họa khủng. Nó thành công vì nó chạm được vào cái “cảm giác” nguyên thủy nhất: cực kỳ đơn giản, cực kỳ ức chế và cũng cực kỳ gây nghiện. Chỉ một cái chạm tay (tap), nhưng lại tạo ra đủ cung bậc cảm xúc.

Bài học lớn nhất tôi học được từ đó là: giá trị đích thực nằm ở sự đơn giản và trải nghiệm cốt lõi. Sự ồn ào khủng khiếp năm xưa từng khiến tôi phải gỡ bỏ nó, không phải vì vấn đề tiền bạc, mà là để tìm lại sự bình yên, bảo vệ sự thuần khiết cho chính trò chơi và cho chính mình.

Lời kết

Tôi không chống lại công nghệ mới, nhưng tôi sẽ luôn bảo vệ những giá trị cốt lõi. Với tôi, “cảm giác trải nghiệm” của con người luôn phải đặt cao hơn các mô hình tài chính phức tạp. Tương lai của game, theo tôi, nằm ở những ý tưởng sáng tạo có thể lay động cảm xúc con người, chứ không nằm trên các sàn giao dịch xanh đỏ.